Nhớ mùa bắp quê hương

Thứ hai - 14/11/2016 08:51
Tôi làm việc ở phố nhưng không phải là công dân của phố. Bởi vậy, cứ đến tầm tháng 2 tháng 3 âm lịch, theo những gánh hàng rong mùi bắp ở phố cứ chực đưa tôi trở lại với những cánh đồng bắp trải dài…
Tuổi thơ cùng mùi bắp nướng trên những cánh đồng quê hương
Tuổi thơ cùng mùi bắp nướng trên những cánh đồng quê hương

Tuổi thơ trong trí nhớ của tôi là những cánh đồng bắp ngút tầm mắt. Trên chính bãi sông quê nhà, nơi ngày ngày những con nước miệt mài bồi đắp phù sa cho ruộng đồng, những ruộng bắp vào mùa cứ mải miết, xanh rì. Và cứ thế, trải qua bao nhiêu năm dài tháng rộng, kể từ khi người dân ở đồng đất quê xứ miền Trung nghèo khó biết xen canh trồng thêm cây bắp để tăng thêm thu nhập, dù thời tiết có biến động thế nào, thì cứ vào độ tháng 2, 3 âm lịch, trên những cánh đồng quê hương cũng rộn rã vào mùa. Những trái bắp nếp thuôn dài, căng mọng là kết tinh của mưa gió, đất trời và cả những giọt mồ hôi tần tảo của những người dân  quê quanh năm hai sương một nắng.

 Những bắp non sau khi  được các bà, các mẹ bẻ về nhà sẽ được rửa sạch, luộc chín để mang đi cho kịp những buổi chợ sáng, chợ chiều. Bên góc phố nơi tấp nập khách hàng qua lại, mọi người sẽ cùng nhau gọi nhau thưởng thức cho  trọn cái hương vị dẻo thơm.  Đâu đó trong nhịp tất bật của phố phường, tôi nhìn thấy bóng dáng mẹ tôi, dì tôi rộn rã tiếng nói, tiếng cười, tiếng chào đong đưa mời khách. Cũng có khi, nơi góc chợ ấy, vì ghiền mùi bắp dẻo thơm, bùi ngọt mà người ta bỗng chốc trở nên kiệm lời, chỉ biết chọn nhanh những bắp ngô căng tròn làm quà cho những đứa con đang thòm thèm, mong ngóng mỗi lần mẹ đi chợ về.

Tháng ba, mỗi khi trong nhà ngoài ngõ, hương bắp thơm ngọt không ngừng đánh thức khứu giác mỗi người dân quê thì bước chân  trở về của những người con xa xứ càng thêm chếnh choáng. Mớ ký ức ngủ quên bỗng chốc trở dậy. Ai cũng  tha thiết nhớ về ngày xưa nơi có tuổi thơ lớn lên cùng đồng ruộng.  Cứ mỗi độ mùa bắp về, những đứa trẻ chăn trâu, chăn bò nơi miền quê nghèo cũng trở nên thảnh thơi, tha hồ hái hoa, đuổi bướm, đánh trận giả. Còn những chú trâu, chú bò ngày thường thiếu cỏ thì bây giờ đã no căng tròn nhờ sữa ngọt từ những thân cây bắp tốt tươi.

 Với người nông dân lam lũ quê tôi, một thời bắp là nguồn lương thực cứu đói ngày giáp hạt. Giờ đây, phần lớn bắp khi thu hoạch được đưa vào nhà máy, chế biến thành phẩm ngũ cốc, hay phục vụ chăn nuôi, phần còn lại làm thứ quà ăn chơi bên góc phố giúp những người quê bám phố mưu sinh vơi đi nỗi nhớ một góc quê nhà.

Bây giờ, trên những nẻo đường quanh co, dọc ngang của phố, đâu đó vẫn bắt gặp những nồi bắp nướng, bắp luộc phục vụ khách hàng trong cả bốn mùa. Đó có thể là bắp Thái, bắp Mỹ, bắp Miên... nếu muốn ăn thì bao giờ cũng sẵn. Tuy nhiên ngon nhất, thấm thía nhất vẫn là vị ngọt thanh của những trái bắp nếp quê nhà. Ăn xong rồi, vị dẻo dính, chất ngọt bùi cứ rân rân nơi đầu lưỡi. Thế mới biết hình ảnh quê xứ trong lòng mỗi người con tha hương luôn đong đầy nhung nhớ.

Và với tôi, cái se lạnh buổi sớm mai trên con đường đến công sở hay cái nắng nhạt cuối chiều trên đường trở về nhà sau một ngày làm việc dễ khiến mình hay thả hồn ngược về lắng dịu trong những năm tháng ấu thơ - nơi có miền quê thênh thang, ruộng đồng bát ngát, nơi có dòng sông quê yên ả, những buổi hoàng hôn yên lặng vỗ về. Mùi bắp nướng, bắp luộc chốn thị thành bỗng chốc hòa lẫn mùi bắp quê nhà trong ký ức xa xưa- miền ký ức tưởng đã ngủ quên bây giờ lại nuôi tôi lớn lên và biết yêu quê hương thêm lần nữa….

Nguồn tin: Diệu Thông (Cam Hiếu)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Hướng dẫn thủ tục hành chính
Tra cứu văn bản
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây